Truyen Sex
CUCHOI.COM
- Clip phá trinh em 9x tại khách sạn
- phim sex học sinh tập địt nhau
- kho anh sex đẹp nhất mới cập nhật
- video sex bạn trai tập liếm lồn bạn gái
- anh sex khỏa thân miễn phí. HOT nhất 2012
- Em Gái 9X. Bưởi Căng Tròn. Cực Phê
- Clip Sex: "Em Gái Rụt Rè" Nứng Quá!!!
- phim sex việt nam có lồng tiếng (hót)
truyen sex | anh sex | doc truyen sex | truyen sex hay | phim sex hay

truyen dam

Truyen sex Máu Ma Trang 11, truyen sex hay, truyen dam, truyen nguoi lon, anh sex, phim sex viet cuc hay, truyen hiep dam, truyen loan luan, truyen lau xanh hay nhat


Trong khi Tuân bần thần nhìn ra cửa thì Thơ đã rúc vô bụng chàng, cắn nhè nhẹ. Tuân thấy nhột nhạt quá nên đưa cả hai tay ôm lấy đầu nàng kéo lên trên rồi hỏi:
- Có phải em đã mở cửa cho cô Oanh về hay không?
Thơ ép sát má vô mặt Tuân cười khúc khích, nói:
- Anh đừng có nói chơi chứ. Em thức dậy sau anh mà.
Tuân bắt đầu thấy rờn rợn. Chàng biết chắc là Thơ ít khi nói chơi cái kiểu này lắm. Như thế thì Oanh làm sao ra về mà lại có thể gài cái khóa giây xích bên trong lại được như vậy? Chàng nghiêm nét mặt nói:
- Thơ à anh nói thực đó. Anh không có mở cửa cho cô Oanh ra về đâu. Không lẽ chúng mình nằm mơ hay sao?
Thơ há miệng ngạc nhiên. Nàng run run hỏi:
- Thế tối qua anh làm thế nào đưa cô Oanh vô đây được hả?
Tuân lắc đầu, thực thà nói:
- Thú thực, anh cũng không biết cô ta vô phòng lúc nào nữa.
Thơ trợn mắt nói:
- Anh không nói chơi đó phải không?
Tuân lắc đầu.
- Không, anh nói thực mà.
Thơ tung mền ngồi bật dậy, nàng có linh cảm một điều gì thật bất thường vừa xảy ra tại đây tối qua. Thơ run run nói:
- Có phải tối qua chúng mình ngủ chung với cô Oanh không?
Tuân gật đầu.
- Đúng rồi, những cử chỉ, lời nói cô ta anh còn nhớ như in trong đầu.
- Có bao giờ hai đứa mình cùng nằm mơ thấy cùng một câu chuyện không?
- Anh chưa thấy ai nói về điều này cả.
Trong trường hợp người chết hiện hình về báo mộng thì sao?
Tuân nhìn Thơ trừng trừng hỏi:
- Em đang nghĩ cái gì vậy.
Thơ không muốn nói là những đều vừa thoáng quatrong đầu, nàng nói lảng qua hướng khác.
- Hay là anh gọi điện thoại tới nhà cô Oanh xem sao.
Tuân lật đật nhấc máy điện thoại gọi tới nhà Oanh liền. Chuông điện thoại reo một hồi, có người nhấc lên nói:
- Alô.
Tuân lật đật hỏi ngay:
- Có phải nhà cô Thế Oanh không?
- Thưa phải. Ông cần gặp cô tôi có việc gì cần không?
Tuân gãi đầu gãi tai nói:
- À à. bị cả tuần nay cô Oanh không tới tòa soạn, nên tôi gọi lại hỏi thăm thôi mà.
- Có thế thôi phải không ạ. Bây giờ là năm giờ sáng, cô tôi còn đang ngủ, vài tiếng nữa xin ông gọi lại nghe.
- Dạ... dạ...

Tuân ngơ ngác nhìn Thơ nói.
- Cô Oanh còn đang ngủ. Có lẽ anh nói chuyện với cô cháu cô ta thì phải. Giọng cô này cũng còn đang ngái ngủ nữa.
Hình như Thơ không tin được những gì Tuân vừa nói. Nhưng nàng không thếnào tưởng tượng được sự ân ái đêm qua là mộng nị. Nàng run run hỏi:
- Anh tin có chuyện hồn ma đi vào giấc ngủ phá tụi mình không?
- Có thể có chuyện đó. Nhưng cô Oanh đâu có phải là ma.
- Anh quên mấy bữa trước anh chủ nhiệm đưa cho anh cuốn băng cô ta gửi về rồi hay sao?
Tuân chợt nhớ ra. Chàng run run nói:
- Không lý thằng cha đó là Ma Cà Rồng thực hay sao. Nếu vậy làm gì y không hút máu con nhỏ này, và như thế thì nó trở thành Ma Cà Rồng thực rồi còn gì nữa.
Không ai bảo ai, cả Thơ và Tuân cùng đưa tay lên cổ xem có dấu vết răng cắn hay không. Thơ run run ép sát vô mình Tuân nói:
- Em sợ quá anh ơi.

Tuy trong lòng cũng bối rối vô cùng, nhưng Tuân cố lấy bình tĩnh vòng tay ôm lấy thân thể Thơ nói:
- Em đừng sợ, đề sáng mai 'anh ớm tới nhà cô Oanh một chuyến xem sao.
Thơ ngước mặt lên nhìn Tuân lo lắng nói:
- Anh có đi thì phải cẩn thận đó nhe, em lo lắm đó.

Tuân cúi xuống hôn nhẹ lên môi Thơ. Nàng nhướn mình lên cho bờ môi dính cứng lấy miệng chàng. Hai tay Thơ bá lấy cổ Tuân vít xuống. Bộ ngực nàng cố ép sát vô mình Tuân. Nụ hôn ngây ngất làm cả hai quên đi ngay những gì vừa vương vấn trong đầu. Làn da mát mẻ mịn màng của nàng làm Tuân run lên. Chàng hất chiếc mền đang vướng víu quanh mình ra ngoài. Thân thể trần truồng của họ quyện chặt lấy nhau. Bộ ngực căng tròn ngỏng lên và săn lại dưới làn da ép sát của Tuân đè xuống. Khi mình- Tuân dập lại thì hai chân Thơ cố giạng banh ra thực rộng.

Thơ biết rằng; thân thể nhỏ nhắn của nàng chỉ có thể nuốt trọn những bắp thịt quá khổ cúa Tuân, khi nàng cố căng cả hai chân ra như vậy, để cho vùng thịt kín đáo nhất của nàng phồng lên và nở ra mới có thể gắn chặt vào mình Tuân được. Và những lúc này, không thế nào nàng kềm hãm được những lời rên rỉ sung sướng tới run rẩy. Dù rầng nàng đã cố cắn chặt hai hàm răng, nhưng âm thanh khoái lạc vẫn bật ra khỏi miệng.
- Anh... anh... a... n... h...

Tiếng rên rỉ của Thơ hình nhưthôi thúc Tuân hăng hái gấp bội trong những động tác dồn dập ngất ngây ấy. Cho tới khi mồ hôi chàng vã ra. Thân thể co lại, Tuân mới chịu ngừng và nằm bẹp trên mình Thơ thở hổn hển. Nhưng lúc này Thơ vẫn còn điên dại trong thú yên đương ngất trời xanh. Nàng ôm cứng lấy thân thể chàng. Hôn lên bờ môi ngọt lịm kia và le lưỡi lùa vào miệng người yêu khi chàng ngậm cứng lấy miệng nàng.

*
*   *

Thời gian trôi qua thực mau. Mặt trời đã lên cao. Vài tia nắng len lỏi qua cửa sổ, bò dần vô nhà. Thơ nhìn ánh nắng lấp lánh, nàng vội vã nói:
- Em đã ngủ ở đây cả đêm rồi. Phải về ngay mai được. Chồng em mà biết thì chết đó.
- Sao tối qua em nói, chồng em xuống miền Nam, lo ba cái vụ gì rồi cơ mà.
- Dạ phải, nhưng cũng có khi anh ấy trở về bất tử lắm.

Tuân cũng chợt nhận ra điều đó, chàng giúp Thơ thay quần áo thực mau cho nàng trở về nhà. Khi Thơ đi rồi, Tuân lại bắt đầu hoang mang về sự có mặt của Oanh tối hôm qua tại đây. Chàng nhất định phải tìm ra sự thực như thế nào. Những chuyện phim ma quái tự nhiên hiện ra trong óc chàng làm Tuân thấy rờn rợn...

Sau khi Thơ ra về. Tuân vào phòng tắm rửa cho mát mẻ rồi lên xe lái tới nhà Oanh. Chàng vừa bấm chuông thì cửa đã mở toang. Oanh hiện ra trước cửa trong bộ đồ ngủ Kimono mát rượi. Tuân ướm lời ngay.
- Bộ tối qua em đi chơi về khuya lắm hay sao mà giờ này còn ngủ hả?
Oanh biết Tuân đưa câu hỏi thăm dò. Nàng làm bộ nói:
- Tối qua em xuống nhà bà chị họ ở tỉnh bên, đem con cháu về thăm chị em nó. Tụi em ngồi chơi bài, mãi gần sáng mới về tới nhà. Vừa ngủ được một chút thì anh gọi điện thoại.
- Bộ lúc anh gọi điện thoại em có nghe hả?

Oanh vừa kéo tay Tuân vô nhà vừa nói:
- Lúc ấy em mơ mơ màng màng, nghe con cháu trả lời anh, chứ có biết ất giáp gì đâu. Anh gọi em có chuyện gì gấp không?
Tuân cười hì hì. Chàng vừa thấy Oanh đi sát bên mình và bộ ngực nàng cũng vừa vô tình chạm vô cánh tay Tuân. Chàng làm bộ lờ đi như không biết và hỏi:
- Anh chủ nhiện có đưa cuốn băng em phỏng vấn anh chàng thân chủ quảng cáo mấy tuần trước. Bảo anh theo đó mà viết bài. Anh thấy chuyện có vẻ ly kỳ quá nên định tới đây hỏi em cho rõ vài chi tiết nữa.

Oanh cười khúc khích, vòng một tay ra sau lưng Tuân, ngả đầu vô vai chàng nói:
- Ôi, bỏ cái cuộn băng đó đi anh. Thằng cha khùng ấy làm mất thì giờ quá đi. Nó đã gọi điện thoại cho em tìm được người yêu nó rồi. Khỏi phải đăng cái bài đó nữa.
Tuân thở ra nói:
- Vậy mà nghe cuốn băng đó xong. Anh tá hỏa, tưởng nó hút máu em rồi chứ.
Oanh cắn nhẹ vô vai Tuân nói:
- Em mà thành Ma Cà Rồng, thế nào cũng hút máu anh trước.

Tuân cười ha hả, ôm lấy vai Oanh, cả hai vừa đi tới chiếc ghế nệm dài, chàng kéo Oanh ngồi xuống ghế. Tuân không ngờ Oanh lại níu cứng lấy chàng, làm cho cả hai cùng mất thăng bằng nhào xuống. Chiếc thắt lưng bằng vải cột chung quanh bụng Oanh tuột ra, làm hai tà áo ngủ Kimono bung xuống. Oanh không mặc đồ lótbên trong nên thân thể trắng muốt của nàng phơi trần lồ lộ. Bộ ngực săn tròn của người thiếu nữ chín mùi tuổi xuân ngỏng cao như khiêu khích.

Tuân khựng lại, chàng chờ một câu trách móc của Oanh, ai nhờ nàng vẫn mỉm cười và đôi mắt nhìn chàng thật tình tứ. Tuân đánh bạo cúi xuống. Bờ môi của Oanh cong lên mời mọc. Thời gian nhưngưng đọng trong nụ hôn chất ngất men tình. Khi Tuân ngửng đầu lên. Hai má Oanh ửng đỏ. Nàng cười khúc khích, vùng dậy, chạy vô phòng ngủ. Một mép áo ngủ bị Tuân ngồi đè lên nên cả chiếc áo tuột ra khỏi mình Oanh rơi xuống sàn nhà. Oanh vẫn cười dòn dã, chạy vô buồng.

Tuân không bỏ lỡ cơ hội, chạy theo Oanh bén gót. Chàng nhặt chiếc áo ngủ định đưa cho nàng. Nhưng khi vô tới phòng ngủ, Oanh quay lại bất thần giật chiếc áo ngủ ném xuống đất, rồi ôm chầm lấy Tuân, thì thầm.
- Anh xấu quá hà. Lột áo người ta ra hết rồi đó.

Tuân thích thú, chàng không ngờ hôm nay mình nhiều may mắn như vậy. Vòng tay khép chặt, từ từ kéo Oanh nằm xuống giường....

Hình như mặt trời đã xuống từ lâu. Thời gian sao mà đi nhanh nhưtên bắn không bằng. Tuân nhỏm dậy, vẫn thấy Oanh nằm đó. Nàng nằm sải chân tay. Thân thể lồ lộ trắng ngần. Tuân kéo từ từ mặt Oanh về phía chàng. Hôn nhẹ lên môi nàng làm Oanh mở mắt. Nàng mỉm cười yếu ớt Hình như Oanh mệt lắm rồi thì phải. Tuân nói nho nhỏ:
- Chúng mình ra phố ăn cái gì nghe em.
Oanh gật đầu nhè nhẹ, bá lấy cổ Tuân thì thầm:
- Anh có mệt không?
Tuân dù mệt tới ngất ngư, cũng cố nói cứng:
- Anh chỉ lo cho em thôi. Chứ anh có sao đâu...
Oanh mỉm cười, nàng nghĩ thầm:
- Nếu không phải ta đã nghe lời anh Thiên thì hôm nay mày tận sốrồi. Những ý nghĩ miên man nổi loạn trong đầu óc nàng: Có thể nào trái tim của lão hòa thượng già kia, cải tà qui chánh cho Thiên một cách dễ dàng và mau chóng như vậy được hay không? Nhưng quả thực, chính nàng lại nghe lời Thiên mà không hút máu Tuân đêm nay; cũng kể là công đức của lão hòa thượng kia rồi.

Trong khi đó, Tuân vẫn còn ý định phải tìm hiểu xem có phải Oanh đã trở thành Ma Cà Rồng rồi hay không. Chàng lập lại lời mời Oanh ra phố để đưa nàng tới một bà thầy chuyên bắt ma, giải trừ bùa ngầi vẫn quảng cáo thực ồn ào trên tờ báo chàng.

Và cuối cùng, Oanh đã vô tình theo Tuân tới nhà bà thầy nọ; cư ngụ trong một chung cư nghèo nàn. Tuân đã có chủ ý trước, nên khi đưa Oanh tới đây nhưlà để lấy một cái quảng cáo cho tờ báo. Mặt khác, chàng đã cho bà thầy này biết trước là sẽ dụ Oanh tới để cho bà ta coi có phải là Oanh bị ma nhập rồi hay không. Bởi vậy, khi Oanh bước vô nhà bà thầy trù tà, bắt ma, giải tầl bùa ngải này, mọi sự đã được chuẩn bị trước.

Sau khi trao mẫu quảng cáo cho Oanh và đặt cọc trước một ít tiền. Bà thầy bắt đầu mở lời.
- Môn phái chúng tôi, bắt ma, trừ tà, giải trừ bùa ngải đã cả ngàn năm nay. Các đệ tử trong môn phái chỉ nhìn qua một cái là biết ngaỵ người nào bị ma nhập, kê nào bị ếm bùa, thư ngải ngay lập tức. Không biết cô Oanh mấy ngày gần đây có đi chơi đâu xa không. Có động tới mồ mả hay lui tới miếu đền nơi rừng hoang, đồng vắng hay không?
Oanh vô tình cười ha hả nói theo bà ta chơi.
- Bà thầy này hay thực, mới nói chuyện với tôi một chút mà đã biết có con ma nhập vô tôi rồi phảỉ không. Xin thầy bắt nó ra dùm, nếu không chắc đêm nay nó giết tôi chết quá.

Bà thầy bùa thấy điệu bộ ngang tàng của Oanh cũng hơi hoảng. Nhưng đã nhận lời Tuân rồi phải làm tới. Bà thủng thẳng nói:
- Cô yên chí đi. Hãy để tôi coi thử. Nếu có ai quấy phá cô, hoặc thư ếm gì, nhất định tôi sẽ giúp cô tới cùng.
Tôi ghét nhất cái thứ thầy bùa ngải thất đức, trù ếm người ta, chỉ vì ba đồng tiền thôi.

Oanh vẫn cười.
- Chắc tôi không bị ai thư ếm gì đâu. Có thể là oan hồn, hay ma quỉ phương nào lâu lâu nhập vô tôi chơi thôi.
Bà thầy bùa nghiêm nét mặt nói: .
- Thế thì đúng rồi. Tôi đã coi qua một chút. Chắc là lại có con tà chó nào đó, hạp với hồn phách cô, nên lâu lâu về phá phách đó mà.

Oanh cười thầm trong bụng. Tự nhiên nàng thấy ghét con mẹ thầy bùa này vô cùng. Oanh nghĩ phải chơi cho y một vố cho hết khoác lác. Nàng làm bộ sợ sệt nói:
- Trời ơi, nếu vậy phải nhờ thầy giúp đỡ cho.
Bà thầy bùa có vẻ cao hứng lắm. Bà ra bàn thờ Tổ gõ chiêng, gõ mõ một hồi rồi gật gù nói:
- Đúng rồi, đúng rồi. Vừa rồi cô có đi chơi đâu xa hay không?
Oanh lại làm bộ nói:
- Dạ dạ... thưa thầy con đã nói có đi qua tỉnh bên, thăm bà chị họ. Bà ấy lại dắt con đi chơi lung tung mấy cái hồ gì gì ấy con cũng không nhớ nữa.
Bà thầy để Oanh nói xong, vỗ đùi một cái rồi nói lớn:
- Tôi đã biết từ trước rồi mà. Cô đã bị con ma da nó nhập rồi. May mà hồn vía cô mạnh, nên không bị nó bắt mất, chứ phải như người khác thì chết rồi, làm gì tìm được tới tôi mà giải trừ con tà này được nữa cơ chứ.
Oanh cười thầm trong bụng, nàng lại làm bộ năn nỉ:
- Nếu vậy xin thầy cứu con ngay đi, kẻo để lâu khó lòng. Tiền bạc thế nào cũng được, thầy đừng lo.
Bà thầy bùa nhìn Tuân gật gù. Mỉm cười nói:
- Anh cũng hay lắm. Dụ được cô Oanh tới đây kịp thời Nếu chậm vài ngày thì khổ rồi.

Oanh nhìn Tuân thực mau. Nàng chợt hiểu; Thì ra anh chàng này lừa nàng qua đây với mục đích bắt ma, trừ tà cho nàng, chứ có phải đi lấy quảng cáo quảng kiếc gì đâu. Nàng vừa định nhào tới cắn vô cổ Tuân, hút máu cho bỏ ghét. Nhưng lại kịp dừng lại, vì nàng muốn chơi cho con mẹ thầy bùa dởm này một vố đã. Rồi sau đó tính tới Tuân cũng chưa muộn. Cõ lẽ cơn giận vừa bốc lên lăm Oanh đổi sắc mặt nên Tuấn hơi lui lại. Và ngay lúc ấy bà thầy bùa ra tay liền.
- Hay cho con tà chó. Hãy nạp mạng.
Vừa nói, bà vừa hớp một ngụm dầu hôi, thổi vô mấy cây nhang đang cháy cầm trên tay. Dầu gặp lửa, bùng lên, tạt vô mặt Oanh làm nàng giật mình. Bà ta lại hô lớn:
- Án ma ni bát dị hồng, thiên linh, địa linh, linh phù, linh phép, linh thánh, linh thần, thần chú nhất chí thần thông quảng đại, nhị chí hô phong hoán vũ, tam chí xuất long hiện hổ, tứ chí thiên biến vạn hóa, ngũ chí..chí..chí....

Oanh vừa tức cười, vừa giận cái trò bắt ma trừ tà của con mẹ thầy bùa này. Nàng nhảy tới dí ngón tay vô đầu bà ta thét lên:
- Chí, chí, chí, chí, cái đầu nhà bà. Thôi đủ rồi nghe. Nhưng bất thình lình, bà thầy bùa phun một ngụm dầu nữa qua cây nhang đang cháy đỏ, phà vô mặt nàng làm cháy cả lông mày Oanh, vì nàng đứng quá gần bà ta. Oanh nhảy lui lại, sợ bà ta làm một phát nữa thì cháy da mặt chứ không chơi. Tự nhiên Oanh rùng mình, nghĩ thầm; nếu mình không hút máu tụi lùn để chịu được lửa và ánh sáng mặt trời ban sáng và chiều thì dám bị con mẹ thầy bùa này thổi lửa vô mặt chết chứ không chơi. Nàng nổi tam bành lên. Đập cho con mẹ thầy bùa một cái bạt tai té lăn cù vô vách. Nàng chỉ bà ta và rít lên:
- Ma da cái thằng cha mày. Có bùa, có ngả gì đâu mà giải mới trừ cơ chứ. Cái đồ bịp. Mày thổi lửa vô mặt tao, làm cháy mẹ nó cái lông mày rồi nè. Tao gọi 911, xem mày giải trừ bùa ngẫi ra làm sao với họ nhé.
Nói xong, Oanh chụp chiếc điện thoại để trên bàn, vừa định quay số thì Tuân chạy tới, giữ tay Oanh lại, năn nỉ:
- Thôi mà em. Cho anh xin đi. Lỗi này tại anh chứ không phải bà ta đâu. Đừng gọi cảnh sát, bên Mỹ cái vụ này rắc rối lắm em à.
- Thế anh bảo cái lông mày em bây giờ làm sao đây?
Tuấn xoa nhè nhẹ sau lưng Oanh năn nỉ.
- Thôi thì anh đưa em tới Viện Thẩm Mỹ của cô Hà Cẩm Tú xâm lại có sao đâu. Dù sao thì bà ấy cũng là thân chủ quảng cáo của tờ báo mình mà em.
Oanh ngoe nguẩy bỏ ra ngoài. Tuân vội vàng chạy theo. Ra tới xe, tự nhiên nàng nhìn Tuân bật cười, nói:
- Anh đem con ma thực cho con mẹ thầy bùa giả thì làm sao nó trị được cơ chứ. Tụi mình đi kiếm mấy đứa nữa, thế nào cũng gặp thứ thiệt thì nó mới trị nổi em.
Tuân biết Oanh nhạo mình. Chàng cười hì hì nói lảng qua chuyện khác:
- Anh không ngờ lúc em nổi tam bành lên dữ như vậy.

Nói rồi chàng phá lên cười nắc nê. Oanh ngơ ngác hỏi:
- Anh cười cái gì nữa?
Tuân vẫn không nhịn được cười, chàng nói:
- Anh nhớ lại cái mặt con inẹ thầy bùa, lúc bị em cho một bạt tai, văng vô vách tường. Mặt y cứ thộn ra. Rồi tới khi em hăm gọi cảnh sát thì mặt y tái mét trông thực thảm não. Mới bị người hăm mà đã teo thì đụng tới ma không biết bà ta ra sao nữa?
Oanh đập mạnh lên vai Tuân la lớn:
- Như vậy mà anh còn cười được nữa à?
Nói xong nàng cũng ôm bụng, lăn ra cười một hồi, rồi lại bảo Tuân:
- Kể ra chơi cái trò này cũng vui lắm. Để em dẫn anh tới một lão thầy coi tử vi, kiêm đạo sĩ trừ tà bắt ma nữa, chúng mình lại,.. lại... lấy quảng cáo nữa nghe anh.
Tuân xua tay, lắc đầu, la bai bải:
- Thôi đi... thôi đi em ơi. Để cho người ta làm ăn mà. Phá họ làm gì cơ chứ.
Oanh vênh mặt lên nói:
- Ơ hay, em có phá phách gì ai đâu cơ chứ. Thứ nhất là em đi lấy quảng cáo cho tờ báo chúng mình. Thứ hai là đem tới cho cơ sở thương mại của thân chủ quảng cáo mình một thân chủ thì có gì là sai trái cơ chứ.
Tuân ôm nhẹ lấy vai Oanh nhỏ nhẹ.
- Thôi mà em, đừng có chơi như vậy nữa nghe.

Mặc cho Tuân muốn nói gì thì nói. Oanh đã dành lấy tay lái xe và lái ngay tới nhà ông thầy giải trừ bùa ngải, coi tay, lấy tử vi nọ. Bởi vì ông này là thân chủ quảng cáo của tờ báo cả chục năm rồi, nên Oanh và Tuân vừa tới là ông đã don đả mời vô nhà ngay.

Phải thành thực mà nói, ông ta cũng chẳng tốt bụng gì với Oanh như vậy. Bởi vì hồi Oanh chưa làm việc ở tòa báo này, ông vẫn phải móc tiền túi ra đăng quảng cáo. Nhưng từ ngày nàng làm việc ở đây, mỗi lần đến lấy quảng cáo là nàng lại coi bói, coi tay, hoặc là xem qua tốt xấu ra sao. Thế là lần nào tới lấy quảng cáo, Oanh cũng nóc tiền túi ra cho lão ta gấp năm, gấp mười lần hơn số tiền quảng cáo mà nàng thu về cho tờ báo.

Nàng còn biết vì một lý do khác nữa, ông ta khoái gặp nàng. Đó là cái tánh "dê đại lộ" ra mặt của lão càng ngày càng bạo hơn. Oanh còn nhớ; lần trước, lão đã dám cầm tay nàng lên, hôn một cái, và còn làm bộ vô tình đụng nhẹ cùi trỏ vô ngực nàng. Bởi vậy hôm nay, nhân cơ hội Tuân muốn am hiểu nàng có bị ma nhập hay không. Nàng được dịp làm tới luôn cho tiện.

Đúng là trời hại gian thần. Cả nhà lão đi vắng hết nên vừa nói vài ba câu chuyện làm quà là lão ta đã đưa ngay Oanh vô phòng riêng, đóng cửa, cài then lại để coi bói cho nàng. Như thường lệ, lão lấy ra bộ bài. Hỏi Oanh:
- Hôm nay cô muốn coi về chuyện gì?
Oanh làm bộ mặt mày rầu rĩ nói:
- Chẳng nói giấu gì thầy. Con với anh Tuân vừa ở nhà bà thầy bắt ma, trừ tà, giải trừ bùa ngải con nói với thầy bữa trước đó.
Ông thầy nhướng mắt hỏi Oanh:
- Ơ... ơ... Cô và anh Tuân tới đó làm gì vậy. Con mẹ đó là chúa nói ẩu. Tin mụ có mà lấy thóc giống ra mà ăn à Mụ ta mà biết cái cóc gì cơ chứ.
Oanh lại làm bộ sợ sệt nói:
- Ấy chết, sao thầy lại nói thế. Bà ấy nói cũng đúng lắm. Chẳng là bữa trước, con qua tỉnh bên, thăm bà chị họ, mà con vẫn nói với thầy đó.

Ông thầy gật gù, nói:
- À phải rồi, cô có đưa bà ấy tới đây một lần đó mà. Rồi sao nữa?
- Dạ... dạ, bà ấy dắt tụi con đi chơi mấy cái hồ chỗ làng tụi mọi da đỏ ở hồi trước đó mà. Ai ngờ con sui sẻo, bị con ma da nhập. Lâu lâu nó hốt hồn con tới ngơ ngẩn cả buổi vậy đó. Cũng may mà nhờ bà thầy giúp dùm, nên đã đuổi được con ma da đó đi rồi. Làm con cũng hú hồn, hú vía đó thầy ơi.
- Thế... cô tới cái hồ đó chơi có lội xuống đó không?
- Dạ, không. Con đâu có biết lội. Chỉ có bà chị họ con với mấy đứa cháu tắm mà thôi. Còn con đi thơ thẩn ven hồ rồi vô mấy cái lều của người da đỏ mua mấy món đồ chơi làm kỷ niệm thôi.

Ông thầy bỗng chép mìệng than:
- Thật tình... như vậy mà cô cũng tin được hay sao. Làm gì có ma da, ma vào gì cơ chứ. Mụ ấy lừa cô kiếm tiền đó.
- Không phải đâu thầy, con bị ma da nhập thật đó.
- Làm gì có ma quỉ kỳ cục vậy. Cô có biết ma da là cái con gì không?
Oanh ngơ ngác hỏi:
- Dạ... ma da là loài ma gì hả thầy?
Làm ra vé thành thạo, ông thầy tử vi chậm chạp nói:
- Ma da là có người chết đuối. Oan hồn không siêu thoát được vì Hà Bá giữ nó ở khúc sông nó chết, không cho đi đầu thai. Nó phải bắt một người chết thế nó ở chỗ đó thì mới đi đầu thai được. Cô đã hiểu chưa? Cô đã không lội xuống nước thì dù cho ở đó có ma da nó cũng làm saọ bắt được cô. Hơn thế nữa, khi người ta bị ma da bất, có nghĩ là chết đuối liền tại đó để thế mạng cho nó. Chứ đời nào lại theo cô về tới nhà cho bà ta trừ tà bắt ma cơ chứ. Rõ là... là...

Oanh ngắt lời ông ta.
- Thưa thầy thế tại sao con lại bị hốt hồn như vậy?
Ông thầy cười hì hì nói:
- Cô ngước mặt lên cho tôi coi nào.
Oanh nghe theo lời ông ta, ngước mặt lên. Ông ngồi lại thật gần bên nàng, đưa một tay nâng cằm nàng lên. Một tay vạch mí mắt Oạnh, dí sát mặt vô mặt nàng làm bộ coi. Oanh ngửi thấy cả hơi thở nóng hừng hực từ mũi ông lên mặt nàng. Tiếng ông thì thào:
- Thôi rồi, cô bị mấy thằng phù thủy mọi da đỏ nó ếm cô rồi. Chứ đâu có tà ma gì đâu.
Oanh làm bộ run run nói .
- Trời ơi... có chuyện đó nữa hay sao thầy. Hôm đó con nhớ chỉ có mua đồ của mấy con mẹ mọi da đỏ thôi mà. Lúc đó hình như không có người đàn ông da đỏ nào ở gần đó đâu thầy ơi.
Ông thầy hừ một tiếng, nói:
- Thì đúng rồi, mấy con mẹ phù thủy da đỏ đó, chứ còn ai vào đó nữa? Thế cô mua cái gì?
Oanh bịa chuyện:
- Dạ.. dạ... con chỉ mua có cái ống sáo, và sợi dây lưng quần thôi mà.
Thế cô có thổi cái ống sáo đó không?
- Dạ có.
- Hèn chi, tụi nó ếm bùa ngải trên cái ống sáo đó rồi. Cô ngậm vô hèn chi không mất hồn là phải. Để tôi coi xem nào.
Oanh làm bộ run rẩy hơn nữa, nói:
- Dạ... dạ... nhờ thầy coi dùm con.
Bỗng Oanh giật mình. Nàng thấy ông thầy le lưỡi liếm vô môi nàng. Oanh hơi rụt lại thì ông ta cũng ngước mặt lên nói.
- Thôi đúng rồi. Môi cô tê tê mùi ngải nặng mất rồi. Không liếm đi thì khó sống chứ đừng nói gì là mất hồn mất vía đâu.

Oanh bắt đầu tức cười vì cái cớ ông ta đang làm tới. Nàng biết là y sẽ hôn lên môi nàng nữa chứ không sai. Y như rằng. Oanh vừa mở lời xin ông cứu chữa thì ông ta đã hối hả úp mặt lên mặt nàng le lưỡi liến lung tung lên môi của Oanh. Rồi một lúc sau, hình như không tự chủ được nữa. Ông ta le lưỡi thực dài, lùa vô miệng nàng. Oanh co người lại như sợ hãi, và chờ xem ông ta còn làm tới đâu nữa. Nàng không phải chờ lâu, ông ta đã thì thào nói:
- Còn cái dây lưng quần nữa à.

Oanh chưa kịp trả lời thì một tay ông đã luồn qua áo nàng, rà vô bụng Oanh, rồi mạnh bạo thọc sâu xuống dưới. Không hiểu ông ta làm sao mà dây lưng quần nàng đã tuột ra từ lúc nào. Chiếc quần tụt xuống chân thực nhanh. Nàng vẫn có thói quen không mặc quần lót, nên da thịt phơi trần lồ lộ. Oanh không còn chịu nổi nữa. Bởi vì Thế Oanh ngày hôm nay không còn đơn thuần là Thế Oanh hiền từ, dễ tin, đi lấy quảng cáo cho tờ báo nữa. Nàng đã trở thành Ma Ca Rồng rồi. Cũng vì vậy mà Oanh không còn tự chủ được, nàng cắn thực mạnh chiếc lưỡi đang mê mẩn trong miệng và núc mạnh giòng máu tưới vọt ra từ đó.

Ông thầy tử vi, trừ tà, bắt ma, giải trừ bùa ngải thét lên một tiếng đau đớn, bật ngửa ra sau. Ông trợn mắt nhìn Oanh đang nhai sống, nuốt chửng chiếc lưỡi nàng vừa cắn của ông rồi ngất xỉu...


Bây giờ là mùa hè. Oanh và Jane đã trở về hang động sống với đám người lùn để tu luyện những phép thuật đã học được. Trong những tháng vừa qua, cả Oanh và Jane cùng làm náo loạn cái thành phốnhỏ bé này. Người ta đã tìm thấy những xác chết khô đét nằm lăn lóc ngoài phố, cũng như những vụ mất tích mà không bao giờ có một dấu vết gì của kê chủ mưu để lại. Các cơ quan an ninh đã phải đặt trong nnh trạng báo động khẩn cấp đêm ngày. Cố tìm ra kẻ chủ mưu.

Oanh và Jane lên núi ở không phải vì sợ nhà chức trách tìm ra dấu vết mình, mà thực sự vì cái khí hậu nóng cháy da ở đó làm cho cả hai cùng cảm thấy thực khó thở. Tuy ở hang động này cũng chẳng cách xa thành phố là bao nhiêu, nhưng dù sao những tàng cây, gió rừng, cũng dễ thở hơn nhiều. Nhất là máu của tụi lùn này lại là loại cực hàn, nên mỗi khi trời nắng gắt, Oanh và Jane chỉ cần hút một chút máu của tụi nó là thân thể trở nên dễ chịu ngay, mặc dù trời nóng nực thế nào đi nữa cũng không ảnh hưởng gì.

Nhưng có một điều thực lạ lùng mà cả Oanh và Jane đều không lường trước được. Đó là sau khi hút máu của tụi lùn nhiều quá rồi. Tánh tình và thân thể của cả Oanh và Jane đều thay đổi một cách lạ lùng.

Mặt Jane tự nhiên râu ria mọc túa ra, chân tay trở nên kệch cỡm. Bắp thịt trên thân thể nàng sãn lại và cứng như thép nguội. Còn Oanh lại trái ngược hẳn. Da thịt nàng trở nên mềm mại, dáng điệu ẻo lả như một tiểu thơ con nhà đài các xưa nay kín cổng cao tường. Nếu Oanh tìm những hàng lụa nỏng manh đề mậc hàng ngày thì Jane lại tìm những loại quần Jean xé ống cho ngắn và áo thung rộng thùng thình mặc vào như chiếc áo thụng. Bây giờ không ai còn nhận ra một cô Jane trong tuồi con gái mới lớn nữa. Người ta nhìn nàng như một anh chàng bụi đời, chân tay gân guốc, râu tóc rối bù, mặt mày sạm nắng.

Hai sự khác biệt này tự nhiên nẩy sinh ra lòng ham muốn những gì mình chưa có. Oanh thì muốn có tài phép như Jane. Vì không hiểu sao, càng ngàỵ Jane càng mạnh mẽ, biến hóa không lường. Nàng chỉ lắc mình một cái là thân thể đã đi ra khỏi tầm mắt của người đối diện. Có những lúc Jane giận dữ, thọc cả cánh tay vô núi đá dễ như người ta xiên một cây sắt nhỏ qua một trái cây vậy. Và nhất là Jane đọc được tư tưởng của Oanh như chính ý nghĩ của nàng. Đó là chưa kể cả những tiếng động thực nhỏ, cách xa hàng cây số mà Jane cũng phân biệt được.


<< Lùi - Tiếp theo >>
truyen dam | truyen sex | anh sex | doc truyen sex | truyen sex hay | phim sex hay
Bản quyền thuộc về bacninh.wen.ru

truyen dam - phim sex pha trinh - anh sex ca si